Echoing Marche

Bữa sáng tại quán ăn của cô Panhua mang hương vị cay nồng xộc vào khoang mũi. Chixia gọi ba tô mì đặc biệt, khuôn mặt rạng rỡ như ánh bình minh. Cô khẳng định với Rover rằng không gì sánh bằng một tô mì cay vào buổi sớm, rồi lại chợt nhớ tới Baizhi vẫn đang đóng kín trong phòng thí nghiệm từ hôm qua. Trong giây phút bồng bột, cô bày ra ý tưởng dùng Rover làm mồi nhử, tưởng tượng cảnh buộc Rover trước cổng Academy để thu hút sự chú ý của các nhà nghiên cứu. Ý nghĩ ấy khiến cô bật cười, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra sự bất ổn và vội vã gạt đi.

Chixia chuyển sang chuyện chính, nhắc tới những vật phẩm còn lại từ Magistrate: chiếc lá kỳ dị và quả măng cụt tầm thường. Cô thán phục vì chỉ một chuyến tới Academy đã giải quyết được phân nửa bí ẩn, không biết là do Rover thông minh xuất chúng hay Magistrate Jinhsi cố ý sắp đặt mọi thứ thật dễ dàng.

Yangyang nhẹ nhàng hỏi về kế hoạch tiếp theo. Trong lòng Rover dấy lên nhiều lựa chọn: điều tra quả măng cụt nơi chợ búa gần đó, hay ra bến cảng tìm manh mối về nguồn gốc nhập khẩu. Cũng có thể theo dấu chiếc lá lạ đến những vùng đất gần Tacet Field, hoặc đơn giản là chờ đợi thêm hai ngày nữa. Nhưng rồi, một ký ức khác trỗi dậy mạnh mẽ hơn: giấc mơ về Etheric Sea, về cô gái tóc đen và dòng Resonance Chord chảy ngược từ Tacet Mark. Rover kể lại giấc mơ ấy.

Yangyang lắng nghe với vẻ mặt nghiêm túc. Những hình ảnh trong mơ - Etheric Sea đảo ngược, Resonance Chord - gợi liên tưởng tới Gorges of Spirits và Norfall Barrens. Cô nhận định đó có thể không chỉ là giấc mơ, mà cô gái kia chính là chìa khóa để khôi phục ký ức cho Rover. Norfall Barrens, nơi diễn ra cuộc Chiến tranh Threnodian và là nguồn cơn của mọi đợt bùng phát Tacet Discord, hiện lên như một điểm đến tất yếu. Access Pass mà Magistrate trao cho bỗng mang ý nghĩa mới: nó là thứ chỉ cần thiết khi rời khỏi biên thành.

Chixia hào hứng ủng hộ, trong khi Yangyang tỏ ra điềm tĩnh hơn. Biết mình sắp tới phiên trực, Chixia dặn dò Yangyang hãy bảo vệ Rover và nhắn tin nếu cần. Rover cảm thấy sức mạnh trong người sôi sục, khát khao một trận chiến, hay đơn giản là một mục đích để lao vào, bởi ngoài điều đó ra, bản thân chàng chẳng biết mình là ai.

Hai người rời quán, tiến về cổng thành. Yangyang giải thích về những vật phẩm đặc biệt có thể tăng cường năng lực chiến đấu cho Resonator, và khuyên Rover nên tìm gặp Instructor Yhan ở doanh trại để rèn luyện.

Không khí nơi cổng thành đã khác hẳn lần trước. Phòng thủ được tăng cường nghiêm ngặt. Tiếng khóc lóc ai oán văng vẳng từ doanh trại huấn luyện của Midnight Rangers khiến Chixia giật mình, nhưng Yangyang trấn an rằng đó chỉ là một phần của quá trình huấn luyện khắc nghiệt.

Một người lính gác yêu cầu xuất trình Access Pass nếu muốn tiến về Norfall Barrens. Trong lúc ấy, họ chứng kiến một cảnh tượng: một thiếu nữ đang tha thiết thuyết phục những người lính gác, mong được ra ngoài thành để tìm kiếm một người. Cô tự xưng là Jianxin, một Resonator và võ sĩ, đã hứa với ông nội của người mất tích sẽ đưa cháu ông trở về. Dù được các binh sĩ giải thích về sự nguy hiểm và khuyên nên về thành chờ tin tức, sự kiên định và lòng chân thành của cô vẫn không suy chuyển.

Nhận thấy Rover có Access Pass cấp cao, Jianxin nhã nhặn tiến đến nhờ vả, xin được đi cùng. Cô thành thật kể về hoàn cảnh của mình, về cụ Zongye lạc lối đi tìm cháu và lời hứa của cô. Cô đề nghị được đền đáp bằng kỹ năng nấu nướng, pha trà hay bất cứ việc gì khác. Cuối cùng, với sự đồng ý của Rover và sự chấp thuận miễn cưỡng của những người lính gác (vì quyền hạn trên Access Pass quá lớn), Jianxin đã có thể cùng họ lên đường.

Trên đường đi, Jianxin chia sẻ thêm về hành trình tu luyện của mình và mục tiêu tìm người tên Zhiyuan ở Desorock Highland. Yangyang cảm động trước tấm lòng lương thiện của cô.

Một Midnight Ranger đi tuần tra nhận ra huy hiệu của Yangyang và cung cấp manh mối: Zhiyuan có lẽ đang ở doanh trại hậu cần. Anh ta cũng nhờ họ kiểm tra hai Detection Beacons vừa mất tín hiệu trên đường đi.

Họ tìm thấy Beacon đầu tiên, và phát hiện một nhóm dân thường đang lảng vảng với vẻ đáng ngờ. Khi bị chất vấn, họ hoảng loạn bỏ chạy, nhưng rồi bị bắt lại. Họ khai rằng mình là những kẻ lưu vong, đói khát và cùng đường, buộc phải trộm cắp linh kiện quân sự để đổi lấy chút tiền sống qua ngày. Jianxin động lòng, đưa họ bánh và tiền, khuyên họ nên về thành. Nhưng một kẻ trong bọn lại nổi máu tham, định cướp đoạt thêm. Hắn bị Rover và Jianxin khống chế dễ dàng.

Jianxin vừa thất vọng vừa thương xót, cố gắng giảng giải đạo lý về lòng tham và sự tự lực. Cô thậm chí hứa sẽ giúp họ tìm việc làm ở thành phố nếu họ chịu thay đổi. Nhóm lưu vong cuối cùng cũng chịu lui bước, trả lại linh kiện và thừa nhận chỉ phá hỏng một Trạm. Trạm thứ hai đã hỏng từ lâu và bị những bụi gai nhọn bao vây. Họ quyết định sửa chữa Beacon trước khi tiếp tục.

Doanh trại hậu cần hiện ra trước mắt là một tổ ong vỡ của sự bận rộn và căng thẳng. Không khí ngột ngạt bởi tiếng hô hào, tiếng bước chân vội vã và mùi thuốc sát trùng. Tư lệnh hậu cần Xiulan đang chỉ huy một cách quyết liệt, phân phối vật tư và giải quyết các cuộc gọi khẩn cấp không ngớt. Thấy họ, cô tưởng nhầm là quân tiếp viện, rồi vội vã giao nhiệm vụ hộ tống thương binh từ tiền tuyến trở về trạm cứu thương, trước khi lao đi xử lý một vụ Overclocked Resonator.

Cảnh tượng nơi trạm cứu thương ám ảnh tâm trí Jianxin. Những người lính mệt mỏi, vết thương đầy mình, có người kiệt sức thở hổn hển, có người gượng gạo chối từ điều trị vì cho rằng khả năng tự hồi phục của mình có thể nhường cơ hội cho đồng đội. Sự hy sinh và lòng quả cảm nơi đây khiến cô chấn động sâu sắc. Một nhân viên y tế, sau khi cảm ơn sự giúp đỡ của họ, đã kể về sự khốc liệt của chiến tranh ngày trước và sự cải thiện nhờ có những vị tướng như General Jiyan. Mỗi vết thương là minh chứng cho hàng trăm Tacet Discord đã bị tiêu diệt.

Họ tìm gặp viên quản lý hậu cần, một người đàn ông có vẻ mặt căng thẳng vì đảm đương nguồn cung ứng sống còn cho cả mặt trận. Anh xác nhận Zhiyuan đang ở tầng trên, một chàng trai bình thường nhưng nuôi khát vọng chiến đấu, nhiều lần trốn ra tiền tuyến và cuối cùng được nhận làm việc tại hậu phương. Anh cũng đang tính đưa cậu về thành vì tình hình ngày càng nguy hiểm.

Jianxin lên tầng trên tìm Zhiyuan. Trong lúc chờ đợi, Rover lấy ra quả măng cụt. Hành động bất ngờ này khiến viên quản lý hậu cần giật mình, tưởng là một quả lựu đạn cổ điển - thứ vũ khí thô sơ từ thời kỳ hỗn độn sau Lament. Anh giải thích về nguồn gốc nhập khẩu của măng cụt từ cảng Gunchao phía nam, và lý do quân đội ít dùng nó làm lương thực.

Jianxin trở xuống với vẻ mặt đã nhẹ nhõm. Cô tìm thấy Zhiyuan và thuyết phục cậu bằng một cuộc tỉ thí. Dù hứa không dùng Forte, Jianxin vẫn dễ dàng áp đảo, giúp Zhiyuan nhận ra khoảng cách khổng lồ giữa một người bình thường và một Resonator trên chiến trường thực thụ. Zhiyuan đồng ý trở về thành cùng đội hậu cần. Jianxin từ biệt họ với lời mời gặp lại ở Liuxian Teahouse.

Sau khi Jianxin rời đi, Yangyang và Rover bàn luận về ý nghĩa thực sự của quả măng cụt. Phải chăng Magistrate Jinhsi muốn ám chỉ về cuộc chiến, về tuyến đường vận chuyển, hay về một nhân vật nào đó? Bầu không khí nặng nề của chiến trường như thấm vào da thịt.

Đột nhiên, một luồng cảm giác lạ tràn ngập tâm trí Rover. Chàng như bị hút vào một tầm nhìn xuyên không gian: một chiến trường hỗn loạn, mùi máu tanh và khét, tiếng gầm rú của Tacet Discord. Trong tầm nhìn ấy, nổi bật lên hình ảnh một vị tướng uy nghi trong ánh hào quang ngọc bích, thanh thương trong tay vung lên như dẫn dắt một con thanh long xanh biếc xông thẳng vào biển quái vật. Cùng lúc đó, từ phía đối diện, một người phụ nữ áo đỏ với vẻ mặt lạnh lùng đang giơ tay điều khiển đám Tacet Discord, như một nhạc trưởng đang chỉ huy dàn nhạc hỗn độn của tử vong.

Tầm nhìn biến mất, để lại trong Rover một sự choáng váng và mối liên hệ mơ hồ. Yangyang lo lắng gọi chàng tỉnh lại. Khi nghe Rover miêu tả, cô xác nhận vị tướng kia chính là General Jiyan, lãnh đạo Midnight Rangers, và người phụ nữ áo đỏ có thể thuộc về giáo phái bí ẩn Fractsidus. Trận chiến ấy đang diễn ra không xa, và có vẻ như Rover vừa cộng hưởng với nhận thức của một Tacet Discord.

Mọi manh mối dường như đang hội tụ. Yangyang chợt nhớ lại phân tích của Baizhi về chiếc lá: những dao động còn sót lại trên nó chỉ về một tọa độ cụ thể. Cô nói ra địa danh ấy, giọng trầm xuống đầy ý thức về sự nguy hiểm: Qichi Village, Central Plains.

Hành trình mới đã được vạch ra. Những giọng nói trong dòng chảy dường như càng lúc càng rõ ràng hơn, và Yangyang nhìn Rover với ánh mắt khích lệ, như muốn nói rằng đã đến lúc chủ động bước vào dòng chảy định mệnh đó.